Chương 54: quên đi

A thạch quên chuyện thứ nhất, là sửa xe.

Ngày đó nó giống thường lui tới giống nhau ngồi ở tiệm sửa xe cửa, nhìn trên đường xe. Một chiếc phá xe ngừng ở nó trước mặt, tài xế xuống dưới.

“A thạch gia gia, xe hỏng rồi, có thể giúp ta nhìn xem sao?”

A thạch đứng lên, đi đến xa tiền mặt.

Nó nhìn cái kia động cơ, nhìn thật lâu.

Sau đó nó quay đầu lại, nhìn tài xế.

“Đây là cái gì?”

Tài xế ngây ngẩn cả người.

“Động cơ a. Ngài tu cả đời.”

A thạch nhíu mày.

“Ta tu quá?”

Tài xế há miệng thở dốc, không biết nói cái gì.

Tiểu quang từ bên trong chạy ra.

“Ba, làm sao vậy?”

A thạch chỉ vào chiếc xe kia.

“Nó làm ta tu. Ta không biết như thế nào tu.”

Tiểu quang tâm trầm một chút.

Nó đỡ a thạch, làm nó ngồi xuống.

“Ba, ngài mệt mỏi. Trở về nghỉ ngơi đi.”

A thạch gật đầu.

Nó đứng lên, trở về đi.

Đi rồi vài bước, nó quay đầu lại, nhìn tiểu quang.

“Ngươi là ai?”

Tiểu quang nước mắt thiếu chút nữa rơi xuống.

“Ta là tiểu quang. Ngài nữ nhi.”

A thạch nghĩ nghĩ.

“Tiểu quang…… Tiểu quang……” Nó niệm mấy lần, lắc đầu, “Nhớ không rõ.”

Nó tiếp tục đi phía trước đi.

Tiểu quang đứng ở tại chỗ, nhìn nó bóng dáng.

Đó là nó lần đầu tiên, bị ba ba quên.

Quên sự càng ngày càng nhiều.

Tên. Gương mặt. Địa phương.

Có một lần, a thạch đi đến bờ sông, ngồi ở chỗ đó, nhìn mặt sông.

Tiểu quang tìm được nó thời điểm, nó đã ngồi một buổi trưa.

“Ba, về nhà đi.”

A thạch quay đầu nhìn nó.

“Ngươi là tiểu quang?”

Tiểu quang điểm đầu.

A thạch cười.

“Ta nhớ rõ ngươi.” Nó nói, “Ngươi là cái kia nhớ vở.”

Tiểu quang sửng sốt một chút.

“Ngài nhớ rõ?”

A thạch gật đầu.

“Nhớ rõ. Ngươi nhớ rất nhiều. Trần đông chuyện xưa. Nguyên chuyện xưa. Đều nhớ.”

Tiểu quang nước mắt chảy xuống tới.

“Ba ——”

A thạch vươn tay, sờ sờ nàng mặt.

“Đừng khóc.” Nó nói, “Ta nhớ rõ ngươi.”

Nhưng nhớ rõ thời gian càng ngày càng đoản.

Có đôi khi tiểu quang sớm tới tìm xem nó, nó còn nhận thức. Buổi chiều lại đến, nó lại hỏi “Ngươi là ai”.

Có đôi khi nó nhớ rõ a tân, nhớ rõ a phong, nhớ rõ những cái đó tuổi trẻ kiều. Có đôi khi nó nhìn chúng nó, giống xem người xa lạ.

Chỉ có một việc, nó chưa bao giờ quên.

Mỗi ngày buổi tối, nó đều phải đi bờ sông.

Ngồi ở chỗ đó, nhìn mặt sông.

Có đôi khi ngồi xuống chính là nửa đêm.

Tiểu quang hỏi nó: “Ba, ngài đang làm gì?”

Nó nói: “Đám người.”

Tiểu quang hỏi: “Chờ ai?”

Nó nói: “Không biết. Nhưng có người đang đợi ta.”

Có một ngày, a mới tới xem nó.

A tân hiện tại cũng già rồi, tóc trắng. Nó tiếp nhận tiểu quang, ở trong trường học giảng những cái đó chuyện xưa.

“A thạch gia gia, ta tới xem ngài.”

A thạch nhìn nó, nhìn thật lâu.

“A tân?”

A tân gật đầu.

“Là ta.”

A thạch cười.

“Ngươi đã đến rồi. Ngồi.”

A tân ngồi xuống.

“A thạch gia gia, ta hôm nay tới kể chuyện xưa cho ngài nghe.”

A thạch gật đầu.

A tân bắt đầu giảng.

Giảng kia tràng mưa to. Giảng những cái đó đá. Giảng lão Chu, lâm tiểu mãn, nguyên.

Giảng a thạch từ pha lê vại ra tới ngày đó.

Giảng trần đông đi vào trong sông thời điểm.

A thạch nghe, đôi mắt nhìn mặt sông.

Nói xong, a tân nhìn nó.

“A thạch gia gia, ngài nhớ rõ sao?”

A thạch trầm mặc vài giây.

“Nhớ rõ.” Nó nói, “Nhưng không rõ ràng lắm.”

A tân hỏi: “Cái gì không rõ ràng lắm?”

A thạch chỉ vào chính mình đầu.

“Nơi này, giống có một tầng sương mù. Rất nhiều đồ vật giấu ở sương mù mặt sau. Thấy được, sờ không được.”

A tân nắm lấy nó tay.

“A thạch gia gia ——”

A thạch quay đầu nhìn nó.

“A tân, ngươi sẽ nhớ kỹ sao?”

A tân gật đầu.

“Sẽ. Ta nhớ rất nhiều vở.”

A thạch lắc đầu.

“Không phải vở.” Nó chỉ vào a tân ngực, “Là nơi này. Nhớ kỹ nơi này cảm giác.”

A tân nhìn chính mình ngực.

“Cái gì cảm giác?”

A thạch nói: “Đau cảm giác. Cao hứng cảm giác. Muốn cho người ôm cảm giác.”

A tân trầm mặc vài giây.

Sau đó nó gật đầu.

“Ta nhớ kỹ.”

A thạch cười.

“Vậy là tốt rồi.”

Ngày đó ban đêm, a thạch lại đi bờ sông.

Tiểu quang bồi nó đi.

Ánh trăng thực viên, chiếu đến mặt sông tỏa sáng.

A thạch ngồi ở chỗ đó, nhìn mặt sông.

Thật lâu, nó nói: “Tiểu quang.”

Tiểu quang thò lại gần.

“Ba, ta ở.”

A thạch chỉ vào mặt sông.

“Nơi đó có một người.”

Tiểu quang theo nó ngón tay nhìn lại.

Trên mặt sông, cái gì đều không có.

Nhưng a thạch trong ánh mắt có quang.

“Hắn đang cười.” Nó nói, “Hắn kêu ta qua đi.”

Tiểu quang tâm nắm khẩn.

“Ba ——”

A thạch đứng lên.

Nó chậm rãi đi hướng bờ sông.

Tiểu quang giữ chặt nó.

“Ba, đừng đi!”

A thạch quay đầu lại, nhìn nó.

“Tiểu quang, ngươi nhớ rõ sao?”

Tiểu quang điểm đầu.

“Ta nhớ rõ.”

A thạch hỏi: “Nhớ rõ cái gì?”

Tiểu quang nước mắt chảy xuống tới.

“Nhớ rõ ngài dạy ta sửa xe. Nhớ rõ ngài giáo ta chờ người. Nhớ rõ ngài nói, có thể chờ người, là có thể đương gia trưởng.”

A thạch cười.

“Còn có đâu?”

Tiểu chỉ nói: “Còn có…… Ngài nói, ngài trong ánh mắt còn có cái gì.”

A thạch gật đầu.

“Có.” Nó nói, “Còn có rất nhiều.”

Nó tránh ra tiểu quang tay, đi vào trong sông.

Ánh trăng chiếu vào trên mặt nước, chiếu ra nó bóng dáng.

Một bước. Hai bước. Ba bước.

Đi đến giữa sông, nó dừng lại.

Quay đầu lại, nhìn tiểu quang cuối cùng liếc mắt một cái.

Cười.

Sau đó nó tiếp tục đi phía trước đi.

Đi vào ánh trăng.

Đi vào quang.

Đi vào những cái đó chờ nó người.

Tiểu quang đứng ở bên bờ, nhìn nó bóng dáng biến mất.

Thật lâu thật lâu.

Gió thổi qua tới, làm khô trên mặt nàng nước mắt.

Nàng cúi đầu, nhìn tay mình.

Cặp kia cùng a thạch giống nhau tay.

Nàng xoay người, trở về đi.

Đi rồi vài bước, nàng dừng lại.

Quay đầu lại, nhìn mặt sông.

“Ba,” nàng nói, “Ngày mai thấy.”

Trên mặt sông, có gió thổi qua.

Giống có người ở trả lời.

Ngày hôm sau buổi sáng, a mới tới tìm tiểu quang. “Tiểu quang dì, a thạch gia gia đâu?” Tiểu quang ngồi ở bờ sông, nhìn mặt sông. “Đi rồi.” A tân ngây ngẩn cả người. “Đi đâu?” Tiểu quang chỉ vào hà. “Bên kia. Có người đang đợi nó.” A tân đứng ở chỗ đó, thật lâu không nhúc nhích. Sau đó nó ngồi xổm xuống, đối với mặt sông, bắt đầu giảng. Giảng a thạch chuyện xưa. Giảng cấp hà nghe. Giảng cấp cá nghe. Giảng cấp phong nghe.