Hầu khôn từ trên sô pha đứng lên.
Trong phòng khách người ngẫu nhiên còn nhìn hắn. Mấy chục đôi mắt, pha lê, sứ, plastic, phản quang.
Hắn hướng cửa đi. Người ngẫu nhiên không nhúc nhích.
Đi đến cửa hiên. Tay đáp tay nắm cửa thượng.
Phía sau có thanh âm. Ca. Ca. Ca.
Hắn quay đầu lại.
Thang lầu thượng. Cái kia sứ tiểu nữ hài xuống dưới. Một bậc một bậc. Ca. Ca.
Đi đến trước mặt hắn. Ngửa đầu xem hắn.
Nàng vươn tay. Trong tay nắm chặt thứ gì.
Mở ra.
Một khối mảnh sứ. Bạch. Mặt trên có một tiểu khối màu lam hoa văn.
Nàng đưa cho hắn.
Hầu khôn tiếp. Lạnh.
“Cái gì?” Hắn hỏi. Khí thanh.
Nàng chỉ chỉ trên lầu.
Lão thái thái.
Hầu khôn đã hiểu. Đây là lão thái thái trên người rơi xuống mảnh nhỏ. Nàng muốn hắn dính trở về.
Hắn cúi đầu xem trong tay mảnh sứ. Móng tay út cái đại. Hoa văn giống trên quần áo.
Hắn móc ra 502. Điểm một giọt. Đem mảnh sứ ấn trở về.
Nàng lắc đầu. Chỉ chỉ trên lầu. Không phải dính vào trên người nàng. Là dính vào lão thái thái trên người.
Hầu khôn lên lầu.
Hành lang. Kia phiến môn. Đẩy cửa.
Lão thái thái còn đinh ở trên tường. Nhắm mắt. Tay rũ.
Hắn đến gần. Xem trên người nàng.
Màu lam áo bông. Ngực thiếu một tiểu khối. Bạch đế lam hoa. Cùng trong tay hắn mảnh sứ giống nhau.
Hắn đem mảnh sứ ấn đi lên. Đối tề. Keo nước.
Đợi vài giây. Buông tay. Niêm trụ.
Lão thái thái mở mắt ra.
Hôi. Không có đồng tử.
Nhìn chằm chằm hắn.
Hầu khôn không nhúc nhích.
Miệng nàng động một chút. Làm da vỡ ra. Không ra tiếng.
Sau đó nàng nhắm mắt lại.
Tay chậm rãi nâng lên tới. Triều hắn vẫy vẫy.
Đi thôi.
Hầu khôn lui ra phía sau. Ra cửa. Đóng cửa.
Xuống lầu.
Tiểu nữ hài còn đứng ở thang lầu phía dưới. Ngửa đầu xem hắn.
Hắn đi đến nàng trước mặt.
Ngồi xổm xuống.
“Sửa được rồi.”
Nàng gật đầu. Sứ đầu. Ca. Ca.
Hắn đứng lên. Hướng cửa đi.
Lúc này đây, không ai ngẫu nhiên cản hắn.
Mở cửa. Đi ra ngoài.
Sân. Thảo. Đường lát đá. Cửa sắt.
Mạnh na ở xe bên cạnh đứng. Thấy hắn ra tới, thở dài một hơi.
“Hảo?”
Hầu khôn gật đầu.
Lên xe.
Chu minh xa phát động xe.
Xe khai ra đi. Từ kính chiếu hậu xem, biệt thự càng ngày càng nhỏ.
Mạnh na quay đầu lại nhìn thoáng qua.
“Ngọa tào.”
Hầu khôn cũng quay đầu lại.
Lầu hai cửa sổ. Lão thái thái đứng ở chỗ đó.
Không phải đinh ở trên tường. Là đứng.
Ăn mặc màu lam áo bông. Tóc xám. Tay nâng lên tới.
Ở phất tay.
Hầu khôn nhìn chằm chằm cái kia cửa sổ. Mãi cho đến xe quẹo vào, nhìn không tới.
Mạnh na quay lại đầu.
“Nàng…… Vì cái gì thả ngươi đi?”
Hầu khôn không đáp.
Chu minh xa từ kính chiếu hậu liếc hắn một cái.
“Bởi vì hầu khôn đem nàng hài tử sửa được rồi.”
Mạnh na nghĩ nghĩ.
“Cho nên nàng không phải quỷ?”
Chu minh xa không đáp.
Hầu khôn móc di động ra. Đánh chữ.
“Tính một cái đã chết nhưng không hoàn toàn chết người. Quá cô độc. Tạo một đống hài tử bồi chính mình. Hài tử hỏng rồi nàng đau lòng.”
Mạnh na nhìn.
“Vậy ngươi sửa được rồi, nàng liền tạ ngươi?”
“Ân.”
“Không giết ngươi?”
“Không giết.”
Mạnh na trầm mặc trong chốc lát.
“Kia phía trước tiến vào người đâu?”
Chu minh xa mở miệng.
“Phía trước tiến vào người, không tu đồ vật. Có dọa chạy. Có bị người ngẫu nhiên đuổi theo.”
“Đuổi theo sẽ như thế nào?”
Chu minh xa không đáp.
Hầu khôn nhớ tới phòng cất chứa kia đôi toái con rối.
Thiếu cánh tay thiếu chân. Thiếu đôi mắt. Thiếu đầu.
Có chút không phải làm chuyện xấu. Là quăng ngã hư.
Bị ai quăng ngã?
Hắn không lại tưởng.
Về đến nhà.
Hầu khôn lên lầu. Mở cửa.
Đứng ở phòng vệ sinh trước gương.
Từ trong túi móc ra kia khối mảnh sứ. Tiểu nữ hài cho hắn.
Bạch. Màu lam hoa văn. Lão thái thái trên quần áo rơi xuống.
Hắn đặt ở bồn rửa tay thượng.
Nhìn nó.
Cầm lấy bút.
Ở trên gương viết:
“Ta sẽ tu đồ vật.”
Viết xong nhìn nhìn.
Lại ở dưới viết:
“Tính. Thí dùng không có.”
Sau đó hoa rớt “Thí dùng không có”.
Đổi thành:
“Có điểm dùng.”
( đệ 14 tập xong )
