Chương 70: mật thất

Sáng sớm.

Mưa bụi tế tế mật mật mà rơi xuống, dệt thành màn che.

Tyr rụt rụt cổ, nắm thật chặt trên người bị nước mưa tẩm ướt áo choàng.

Trong lòng ngực ôm chặt chính hắn viết dược bộ, bước nhanh xuyên qua bị ướt nước lạnh hơi lấp đầy phố hẻm.

Hắn gần đây hằng ngày trở nên xưa nay chưa từng có vội...