Thời gian đi qua thật sự mau.
Nháy mắt.
Hơn phân nửa tháng thời gian đi qua.
Sáng sớm.
Ngô sống lại đứng ở rơi xuống đất toàn thân kính trước, thong thả ung dung mà thủ sẵn cúc áo.
Trên người sơ mi trắng uất năng san bằng, không có một tia nếp uốn, vạt áo chui vào lưng quần trung, anh tuấn tiêu sái....
