Biển cả thị trên không.
Trăng tròn treo cao, ánh trăng như bạc thác nước tưới xuống, chiếu sáng rời xa thành thị ngoại ô thượng khổng lồ vặn vẹo mấy chục mét cự xà thân hình.
Như ngọc xanh sẫm cự xà linh hoạt vặn vẹo, ước chừng mấy mét khoan thân rắn bàn duyên uốn lượn, xanh sẫm xà đồng đồng tử dựng đứng, đôi mắt lạnh băng nhìn chăm chú phía trước thấp bé “Nhân loại”...
