Thần lộ ở trà lung sọt tre thượng ngưng tụ thành thật nhỏ trân châu, bị đệ một tia nắng mặt trời chiếu đến sáng trong, theo “Vạn tự văn” khe rãnh chậm rãi chảy xuống, tích ở trên bàn đá, thấm ra cái nho nhỏ viên đốm, giống ai trên giấy điểm tích chưa khô mặc. Xuyên màu xanh đen sườn xám lão thái thái đang dùng mềm bố chà lau trà lung, bố thượng dính nhàn nhạt dầu trà,...
Dạ vũ ánh sáng nhạt
Chương kế tiếp:
- Chương 137: Sọt tre cất giấu vòng tuổi, trà yên mạn quá song cửa sổ
- Chương 138: Trà loại phá nhưỡng ma mới, mộng cũ mạn quá nắng sớm
- Chương 139: Tô thổ chứa cũ hương, tân diệp nhớ năm xưa
- Chương 140: Rêu ngân mạn quá cũ trà lung
- Chương 141: Trúc ảnh nghiêng quá cũ trà si
- Chương 142: Vết mực thấm giấy cùng chưa gửi ra tin
